Thứ Năm, 22 tháng 12, 2011

thương hoa


Tiếc sao số phận một cành hoa
Gánh trọn yêu thương, trọn nỗi niềm
Người sao vứt bỏ không thương tiếc
Lạng lẽ nằm yên một góc tường. 

Thứ Ba, 20 tháng 12, 2011

Có lẽ... tất cả đã ra đi

Một cuộc tình
Một niềm hạnh phúc
Một tình yêu vô cùng đẹp
Một điều thiêng liêng nhất đối với ta như vậy là đã ra đi...
Bao nhiều kỉ niệm đẹp, giờ chỉ còn là kỉ niệm...
Hạnh phúc thật sự đã ra đi
Biết bao giờ ta mới có được điều này trong phần đời còn lại...????
có lẽ không bao giờ. không bao giờ...
Thiên thần của tôi ... thiên thần thực sự của tôi đã ra đi mất rồi.
Nước mắt tôi rơi cho một điều đẹp nhất và cũng là sóng gió nhất đã không uổng phí.
Những giọt nước mắt hạnh phúc.... và đầy cay đắng...
Cuộc đời này ta chỉ có em... và mãi có em bên cạnh... Thiên Thần của tôi ơi.
Anh sẽ cất tình yêu này vào một ngăn đặc biệt của trái tim mình.

Thứ Hai, 28 tháng 3, 2011

love story

Hôm nay tôi sẽ kể cho tôi nghe một câu chuyện tình… một câu chuyện tình cảm động. Nhưng có lẽ, câu chuyện này vẫn chưa có hồi kết. Nó vẫn đang tiếp diễn. Khi tôi viết câu chuyện này, có lẽ những nhân vật vẫn đang yêu nhau. Họ chưa hề chia tay nhau…

Cô gái và chàng trai yêu nhau sau đắm. Có ai nghĩ rằng, mỗi người đều đã có phần riêng của mình. Chàng trai thì đã có gia đình, cô gái cũng đã có người yêu. Họ gặp nhau và yêu nhau nhanh như tia chớp. Người ta nói cái gì tới nhanh thường thì ra đi nhanh. Nhưng với họ, điều này không đúng, họ đến với nhau nhanh nhưng họ đã cảm nhận là sống không thể thiếu nhau. Họ đã cảm nhận được tình yêu đích thực. Tình yêu của họ hoàn toàn không phân biệt tuổi tác. Chàng trai lớn hơn cô gái gần 20 tuổi. Nhưng tôi thấy, họ cực kỳ đẹp đôi. Thời gian trôi qua ngày nào, thì tình yêu họ dành cho nhau lại tích tụ nhiều hơn, họ càng yêu nhau hơn, họ càng thấy sống không thể thiếu nhau. Chàng trai đã có một cuộc sống không hạnh phúc với người vợ. Nói cho đúng hơn thì anh ta sống trong sự gượng ép, miễn cưỡng… với vợ trong hơn 8 năm trời. Những điều tối thiểu của cuộc sống vợ chồng, anh ta đều không có được. Khi đến bên người yêu mới, anh ta nhận ra đây mới là tình yêu đích thực của đời mình. Anh ta dành hết tất cả tình yêu của một con người trong suốt 8 năm qua để dành cho cô bé. Cô bé yêu anh ta đã cảm nhận được tình yêu anh dành cho mình, cô ta hiểu được cuộc sống của anh, chia sẻ và đồng cảm với anh điều đó… và cô bé càng yêu anh hơn.

Người yêu của cô bé ở xa, cô bé dần dà thấy mình có những thay đổi về mặt tình cảm với người yêu mình. Điều này cô cũng đã nói với mẹ. Nhưng cô bé vẫn chưa thể quyết định được tình cảm của mình. Cô bé rất yêu người bạn mới… nhưng lại chưa dám nói điều gì để bạn trai cũ thay đổi ý định.

Mỗi khi người yêu cũ về thăm, cô bé đành phải đi chơi… bởi người yêu cũ đã có một chổ đứng về mặt tinh thần trong gia đình cô bé. Thay đổi là một điều cực kì khó. Nhưng cô bé cảm thấy mình có lỗi vì làm anh buồn, làm anh bị tổn thương. Cô bé đã gục đầu vào vai anh khóc rất nhiều vì đã không thể làm được điều gì. Yêu anh, thì cô bé rất yêu. Nhưng từ bỏ người yêu cũ, cô không thể dứt bỏ được. Cô bé đã khuyên anh đừng yêu cô bé nữa. hãy quên cô bé đi. Khi nói ra những điều đó, cô bé đau buồn lắm. Cô muốn anh đau khổ một lần rồi thôi. Nhưng chàng trai hiểu được điều đó, anh đã cực kì đau khổ. Bởi, tất cả tình yêu thương của một người bị chôn nén trong 8 năm trời qua, anh đã dành hết cho bé rồi. Anh nói với bé rằng, cuộc đời của anh ta đã cực kì đau khổ rồi, anh không muồn phải đau khổ thêm lần nào nữa… Nếu như để quên em, anh chỉ có thể là chia tay cuộc đời này thôi. Chàng trai đã nói rất nhiều, rất nhiều… cô bé đã khóc rất, rất nhiều… và họ đã ôm nhau khóc… thời gian như ngừng trôi. Họ biết, họ không thể sống thiếu nhau….

Nhưng rồi, thực tại đã kéo cô bé về với những việc phải làm. Cô bé đành phải tạm thời chia tay người mình yêu thương để đi đón người yêu cũ… Chàng trai chỉ biết nuốt nước mắt vào trong tiễn cô bé đi đón người yêu.

Nỗi buồn tràn ngập chàng trai… không có điều gì để anh ta có thể xua đi những nỗi buồn khủng khiếp kia. Trong đầu anh ta chỉ luôn tưởng tượng ra cô bé trong vòng tay của người tình… tôi biết anh ta đau khổ như thế nào…. Anh ta tự nhủ, có lẽ cuộc đời mình không bao giờ có diễm phúc được hưởng hạnh phúc thực sự. Có đó, nhưng rồi nó đã tìm cách ra đi. Anh ta đi tìm nó đã hơn nữa đời người rồi… anh ta luôn hy vọng và hy vọng tình yêu mà anh dành cho cô bé sẽ là niềm hạnh phúc thật sự trong phần đời còn lại của mình…..

Vẫn chưa kết thúc…. Họ vẫn đang yêu nhau… Tôi đang dõi theo tình yêu của họ. tôi cầu mong cho họ vượt qua được sóng gió để đến với nhau. Bởi họ đã yêu nhau thật sự. trái tim của họ đã thuộc về nhau….

-----nft--------

Thứ Hai, 28 tháng 2, 2011

Tình yêu

Một ngày như mọi ngày.
Tôi nhìn em trong vắt.
Như suối mùa hè, mát rượi.
Ánh mắt em làm tim tôi rộn ràng.
Em cũng hiểu điều đó.

Chuyện cũng đã đến với tôi.
Trời bổng xanh hơn.
Âm thanh cuộc đời ngọt lịm.
Tôi nghe tim mình thổn thức.
Cuộc sống đầy tươi vui.
Em cũng hiểu điều đó.

Hình như, em cũng đến với ta.
trong thổn thức cuộc đời.
Thời gian như cô lặng hơn.
Tất cả như ngừng lại.
Chỉ có tiếng con tim.
của em và của tôi.
Ôi hạnh phúc !
Tôi mong nó đến.
Và điều đó đã đến.
Hạnh phúc là điều bình dị nhất.
Ta mong ước và ta tận hưởng được niềm mong ước đó.
Ta nếm từng giọt hạnh phúc.
Ta không mong nó trôi qua.
Nhưng rồi...
Hình như nó đang đi qua...
Báo cho ta ...đau thương và tiếc nuối.
CÓ phải kết thúc không ?
Không !
Điều đó chưa kết thúc.
Bởi vì ta còn hy vọng.
Hy vọng cho cuộc sống về sau.
Em cũng biết điều đó.
Nhưng e có bước qua không ?
ta dìu em bước nhé
Nhưng thôi, đường xa lắm.
Em nhủ ta như vậy.
Anh phải về đường anh.
Còn em về thực tế.

E đi về thực tế ?
Còn ta đi vào hư vô ?
cuộc đời luôn tiếp tục.
Hạnh phúc luôn nhọc nhằn...
Tôi nhọc nhằn tìm tôi.
giữa bao la trời đất.
Mình vẫn không tìm ra.
Điều mà ta mong đợi.
Bởi e đi về rồi.
Thực tế không như mơ.
Cuộc đời không như thơ.
.......
Trời vẫn có ngày xanh
Tóc người không xanh mãi
Thời gian lặng lẽ trôi.
Ta đi về phương trời
Nhìn hoàng hôn màu tím.


------------------------------nft--------------------

Chủ Nhật, 22 tháng 8, 2010

24 triệu đồng cho chuyến đi đảo không thành....

Sau hơn 1 tiếng đồng hồ lênh đênh trên biển để ra đảo Lý Sơn. Tàu cao tốc gần cập bến thì thuyền trưởng thông báo là không thể cập bến, vì sóng lớn, phải tân bo. Trên tàu có gần 50 bà con trên đảo ké đi không mất tiền.... khi tàu neo cách đảo hơn 100m thì những người cứng cựa nhất đối với sóng biển mặt mày đang từ hồng chuyển sang tái. gió cấp 4, cấp 5 nhưng chiếc thuyền cao tốc hiện đại nhất cũng phải chồm lên hạ xuống....mình cảm thấy khó chịu. Đoàn công tác trên tàu cao tốc là lãnh đạo tỉnh, những nhân vật quan trọng của ủy ban tài chính ngân sách Quốc Hội... họ đang rất háo hức được lên bờ. Nhưng phải đợi thuyền tân bo vào đảo. Tàu tân bo đoàn làm việc thì không thấy đâu.... tất cả mọi người chờ... 2 phút....3 phút...5 phút.... 10 phút... Chịu hết nổi. Bà con đi ké thì đã xuống hết những chiếc thuyền tân bo vào bờ... và đã có 4 chuyến chuyển bà con vào. Còn đoàn công tác thì phải chờ.... không thấy chiếc tàu nào ra đón... Không chịu nổi nữa, ông phó chủ tịch tỉnh bèn ra lệnh cho tàu quay lại đất liền....
Thế là gần 30 phút sau khi tới đảo chiếc tàu đành phải quay về đất liền.... Và những chiếc tàu tân bo đưa đoàn khách chính phủ làm việc với đảo vẫn không thấy ra...
Mình không còn hiểu chuyện gì nữa với kiểu làm ăn tắc trách và chậm chạp của huyện Lý Sơn. ...
Ông thuyển trưởng tàu cao tốc cho mình hay, với việc đưa đoàn đi ra, đi về, chỉ riêng chi phí xăng dầu đã lên gần 25 triệu.
Đó là một sự lãng phí..... ai sẽ chịu trách nhiệm cho việc này ?

nft

Thứ Tư, 28 tháng 7, 2010

Thức khuya

Ai cũng mong được ngủ nhiều, ngủ cho đẫy giấc, ngủ... cho sướng con mắt... ngủ cho đã cái thân.... Nhưng mình lại không ngủ được. Không ngủ được nhưng cũng phải nằm đó. Mắt nhắm. trong đầu cứ nghĩ lung tung... nghĩ chuyện mình , chuyền thiên hạ, chuyện sống... chết. Đến khi không còn thể thức được nữa thì nhìn đồng hồ. 24 giờ, 1h sáng, 2h sáng.... và gần sáng. Mắt bắt đầu ríu lại.
Lúc này không còn thức khuya nữa mà là thức dậy sớm... bắt đầu cái kiểu lo nghĩ cho công việc.... choa cái sự nhàm chán... uống cà phê, lang thang trên mạng... tìm vài ba cái đề tài... xẹt qua xẹt lại.... ăn trưa... và tới chiều... tối lại ... lang thang một tý rồi tiếp tục lên giường... và rồi gác tay lên trán. Suy nghĩ lung tung... chuyện bao đồng, chuyện hơn trách, chuyện sống sao cho được lòng người , nhưng như vậy lại khổ lòng ta. ... và chuyện cũng những năm trước, chuyển của vài năm sau, chuyện con cái.... cứ xoay vần ... và rồi đến khuya, đến sáng....
cuộc đời chỉ có đêm và ngày...
có sáng và tối
có bạn và thù
có yêu và ghét...
và hết tiền lại trông tiền...
nhưng rồi cũng phải ngủ.
Nhưng không ngủ được đành phải thức...
Thức để thấy cái ngủ nó vô vị như thế nào .....
nó bắt ta phải đối đầu với muôn vàn cái sự ở đời.
Nhắm mắt là ta thấy đời không còn suy nghĩ gì....
không ngày, không đêm, không tiền, không yêu, không ghét, không bạn, không thù....
........
cuộc sống rồi đi về nơi kết thúc.

Thứ Ba, 20 tháng 4, 2010

Truyện ngắn - Ở sạch

Tết ! Cái phong tục có từ ngàn đời của người dân phương đông, và gần như ai cũng tôn trọng cái ngày này. Vừa cổ kính vừa thiêng liêng với mỗi gia đình. Ai cùng thấy điều đó, ai cũng trân trọng điều đó.

Và vợ chồng Thanh cũng nhận ra nhưng có điều làm khác thiên hạ mà thôi. Có lẽ đời sống thì giống nhau còn cuộc sống thì mỗi người mỗi khác chăng. Cộng thêm 2 ngày phép của năm nên Thanh mới nghỉ được 3 ngày trước giao thừa.

Mọi người xung quanh luôn nghĩ gia đình Thanh chắc là khá giả lắm, nhà vừa làm xong, vợ chồng có công ăn việc làm, thu nhập cũng không đến nỗi tệ chắc tết này ăn to lắm. Và Thanh cũng không bao giờ muốn họ nghĩ nhà mình khó khăn, lúc nào cũng chứng tỏ cho thiên hạ biết mình sống sung sướng... mà hàng xóm của mình là những người không ra gì. Thôi, khỏi quan tâm. Vì vậy nên chẳng bao giờ Thanh cho chồng ngao du với hàng xóm... họ thuộc tầng lớp khác.

Thanh coi thường họ. Cho nên mình ăn tết như thế nào, sắm tết như thế nào cũng không cần họ quan tâm. Bởi vậy, 3 năm qua không bao giờ Thanh đồng ý với chồng cúng tất niên để mời hàng xóm láng giềng uống với nhau ly rượu. Năm nay cũng vậy. Nhà vừa sửa xong, nhìn cũng được được thế nhưng khi chồng đề nghị làm tất niên thì Thanh gạt phắt: làm tất niên để mời mấy thằng cha mắc dịch qua nhậu nhẹt, rồi xả ra đó... làm khổ con này.... Thanh nói với chồng như vậy. Thế là không bao giờ có tất niên. Không có tất niên thì có chết ai đâu, như vậy lại đỡ tốn tiền, đỡ nhâu nhẹt... Như vậy là bỏ phong tục của ông bà, tổ tiên... thôi kệ, như vậy có chết ai đâu, cái gì có lợi thì làm... Thanh tự nhủ như vậy... mình sống cho mình chứ sống cho ai đâu.

Mình sống cho mình, mình sống theo ý mình... không ảnh hưởng đến ai là được rồi. Thanh cũng nhận thấy cái tính lập dị của mình so với mọi người và luôn tìm cách bảo vệ, mặc cho anh chị em trong gia đình góp ý. Còn chồng, với Thanh lâu nay vẫn coi không ra gì nên có góp ý cũng như không.

Mọi việc trong gia đình, từ đi đứng trong nhà đến cái nhìn trên đường đi của chồng đều được Thanh kiểm soát chặt chẽ. Sao không chịu nhìn xuống đường ? Bánh xe dẫm phải giấy vàng mã của người chết, qua vũng nước sao không đi chậm lại để nước văng lên ướt hết chân.... không được đi dưới tán cây nếu trời mưa, vì nước trên cây nhỏ xuống làm bẫn người.v.v. tất cả Thanh phải chỉ dạy cho chồng. Với Thanh, anh ta là người ở dơ và kém hiểu biết, càn phải chỉ cho anh ta từng chút một.

Số của Thanh khổ mà. Ngoài đường là vậy. Về nhà còn khổ hơn. Anh ta luôn không chịu nghe lời Thanh, đứng dựa mà tay lúc nào cũng vịn tường, nếu đụng tay vào tường sẽ làm bẫn... chùi tường sẽ khổ Thanh. Bạn của chồng tới chơi, ngồi ghế xong là Thanh bắt chồng phải lấy xà phòng chùi ghế ngay. Ai cũng dơ bẩn hết.

Nhưng tính Thanh cũng lạ. Tất cả đồ dùng được mua ngoài chợ khi đem về tới nhà là chồng không được đụng tới. Sợ bẩn ! Muốn đụng tới phải đi rửa tay, cho dù đồ ngoài chợ vẫn nằm nguyên trong túi nilon. Không biết những người bán hàng ngoài chợ có phải rửa tay rồi mới bán hàng cho Thanh hay không.

Nổi khổ của Thanh là điều bực bội của chồng. Nhưng Thanh phớt lờ chuyện đó. Cái chính là Thanh thấy hài lòng. Chồng thì quan trọng cái gì cơ chứ. Mình cứ làm theo ý mình đi đã.

Và rồi... ( còn tiếp )

Phước Trung

Vô cảm và xấc xược

Hiện nay hàng Trung Quốc tràn ngập thị trường Việt Nam, chính ngạch có, lậu có.v.v. từ hàng tiêu dùng cho đến hàng ăn uống. Và nguy hiểm hơn là một số bánh kẹo không có lấy một chữ tiếng Việt mà học sinh tiểu học của Việt Nam mỗi khi đến trường đều nhâm nhi mỗi lúc ra chơi hay trước buổi học. CÁc em ăn ngon lành những thứ như thịt hổ chiên, thịt đà điểu chiên, đông sương.v.v những mặt hàng này rất rẻ và có thể để tháng này qua tháng nọ vẫn không hư... không ai kiểm chứng những thứ trong đó là chất gì.

Ngành chức năng có thể tịch thu ngay lập tức những loại hàng hóa không rõ nguồn gốc này là quản lý thị trường.

Sau khi tìm hiểu và chứng minh rằng hầu như các trường tiểu học từ thành phố đến các trường miền núi vùng đồng bào dân tộc đều có các mặt hàng này bán trước cổng trường. Hàng này được bán công khai ở chợ thị trấn Châu ổ huyện Bình Sơn.

Đem theo một số loại bánh mua được ở các điểm trường đến chi cục Quản lý thị trường Quảng Ngãi để khẳng định những loại hàng hóa này là hàng cấm lưu thông trên thị trường.

Đón tiếp hai phóng viên chúng tôi là 2 cán bộ nữ đang làm việc trong Chi cục. Hai chị rất niềm nở. Sau khi chúng tôi trình bày thì 2 chị đều khẳng định đây là hàng cấm lưu hành trên thị trường vì không có nhãn phụ, không rõ nguồn gốc... và tịch thu là điều hiển nhiên.

Chúng tôi xin được gặp ông lãnh đạo Chi cục. Ông này tên là Trần Quang Toản- chi cục phó. Khi gặp chúng tôi, ông ta có vẻ không thích thú lắm. Sắc mặt ông ta lạnh như tiền. Sau khi trình bày xong vấn đề, ông ta cũng công nhận đây là những hàng hóa nguy hiểm, không rõ xuất xứ, nguồn gốc....theo quy định thì phải tịch thu.

Khi chúng tôi yêu cầu ông ta trả lời phỏng vấn thì ông ta tìm cách từ chối. Mặc dù chỉ chúng tôi chỉ yêu cầu ông cho khán giả xem truyền hình biết cách để tránh, không dùng những loại thực phẩm như vậy nữa. Ông ta vẫn từ chối.

Tôi đề nghị thẳng: anh cứ thấy thực tế như thế nào thì anh nói vậy để chúng tôi tuyên truyền cho người tiêu dùng.

Ông ta vẫn không chấp nhận.

Tôi nói: Nếu anh không trả lời truyền hình thì anh cứ nhận xét của mình về các loại hàng hóa này và tôi sẽ ghi âm lại lời anh nói.

Đang ngồi dựa ngửa trên ghế khi tiếp chúng tôi, ông ta bật dậy và nói với vẻ hùng hổ: Mày chơi khó tao hả.

Nói xong, ông ta bỏ đi một hơi và không thèm quay đầu lại.

Thái độ mất lịch sự của ông ta đã làm cho 2 chị nhân viên cấp dưới của mình ngỡ ngàng.

Khi ông ta vừa bước đi, 2 chị nhân viên phân bua với chúng tôi rằng sếp mình có việc bực dọc gì đó nên như vậy.

Một thái độ làm việc coi thường người khác. Hơn nữa, chúng tôi là phóng viên tới làm việc với mục đích hoàn toàn chân chính.

Một lúc sau, ông Chi cục trưởng tới gặp chúng tôi. Ông này mong chúng tôi bỏ qua cho hành động ngang ngược và xấc xược của ông chi cục phó cơ quan mình.

Không hiểu sao một Chi cục phó chi cục quản lý thị trường mà lại thờ ơ với sức khỏe của nhân dân mình, sức khỏe của các em học sinh... thế hệ tương lai của đất nước. Trách nhiệm của ông ta là để làm việc đó, để ngăn chặn những loại hàng hóa mà kẻ xấu đang đầu độc các em học sinh.

Có lẽ ông Toản không nhìn ra hậu quả của những hàng hóa đang tràn ngập thị trường trong tỉnh, những hàng này có xuất xứ từ Trung Quốc.

Đạo đức của ông ta ở đâu ?

Hay là ông ta sợ rằng, khi nói ra sẽ bị chỉ trích là lãnh đạo ngành quản lý thị trường mà để hàng hóa không rõ nguồn gốc ngang nhiên trôi nổi trên thị trường ?

Ông ta có biết là làm như vậy là coi thường tính mạng và sức khỏe người tiêu dùng Việt Nam không ?

Chắc chắn ông ta sẽ biết. Biết mà để như vậy thì còn ra thể thống gì nữa. Hay là ai chết mặc ai ?

Nếu vậy ông ta có nên ngồi vào cái ghế đó nữa không ?

Chắc chắn ông ta là Đảng viên đảng cộng sản Việt Nam. Như vậy ông ta nên tự loại mình ra khỏi hàng ngũ của Đảng thì đúng hơn. Không có trách nhiệm, không có tình người, đối xử vô văn hóa ... loại đạo đức như vậy có nên điều hành công việc liên quan đến sức khỏe người tiêu dùng không ? đặc biệt là đứng trong hàng ngũ của Đảng.

Câu trả lời dành cho các bạn khi đọc bài viết này.

nft

Thứ Hai, 19 tháng 4, 2010

Yêu chó

Sáng nay xuống nhà người mất con chó Nhật mình cảm nhận được tình thương yêu mà người chủ dành cho loài động vật đáng yêu nhất này.
Nhắc tới con chó đã sống với mình hơn 12 năm, bà Chi lại rơi nước mắt. Nó đi ra khỏi nhà khi bà vào Sài gòn khám bệnh. Người nhà biết bà yêu chó nên nói dối là con My My đã chết. Bà không tin đó là sự thật. Đang khám bệnh, nhưng bà bỏ ngang để về nhà. Và hơn 1 tháng nay, từ khi con MyMy mất, sáng nào cũng vào tầm 4 giờ sáng, bà lại đi tìm con MyMy khắp đường phố Quảng Ngãi.
Bà treo luôn tấm băng rôn hậu tạ cho người nuôi nó 1 triệu đồng...
Với bà Chi, con mymy đã già cho nên bắt ăn thịt là không thể, người thích đem về nuôi làm cảnh càng lại không...
Bà yêu nó như con... nó vui buồn cùng bà trong hơn 12 năm qua...
Tình cảm của bà với nó đã sâu nặng lắm rồi. Không còn cái kiểu chơi cho cảnh như một số người vẫn gọi. Với bà Chi, cái quan trọng là con chó như một thành viên trong gia đình bà, bà yêu quý nó như con... mymy không phải là chú chó cảnh nữa. mymy của bà đã có chổ đứng trong trái tim của bà.
Và tôi hiểu cái tình cảm mà bà Chi đã dành cho con chó của mình.
Đó không chỉ là sự trung thành, còn là tình cảm, tình yêu thương động vật của con người...
Phước Trung

Thứ Bảy, 17 tháng 4, 2010

về với biển... về nơi mênh mông tình người



Chưa bao giờ mình đi offline. Đây chính là những cuộc họp mặt thời @. Từ thế giới ảo đến đời thực. Rất thú vị. Công việc cứ bắt mình phải vùi đầu ... mà quên đi tất cả. Đi và nhâm nhi cuộc sống đời thường ... sao mà đẹp thế. Được gặp những con người xa lạ... để rồi quen, để rồi lãng đãng theo mình trong những ngày tháng còn lại. Mỗi người một vẻ, nhưng cùng chung một điều duy nhất là tìm đến niềm vui. Có thêm một người bạn, là có thêm sự vun đắp cho cuộc sống. Quân,một thanh niên 25 tuổi, bị tật từ nhở, đi lại khó khăn... chân tay không cử động được như người bình thường... Quân cười rất khó khăn. Mình cảm nhận được điều đó. Nhưng mình vẫn thấy sự tự tin, niềm vui hiện rõ trên khuôn mặt Quân. Quân đã vượt hơn 100 cây số để về biển Rạng- Quảng Nam họp mặt. CHỉ riêng như điều này thôi, đã phải khâm phục Quân rồi.
Đi rồi mới nhìn thấy được sự đồng cảm của con người. Ai cũng tình nguyện cõng Quân vượt qua những ghềnh đá để hòa vào biển... Và giúp Quân vượt qua những khó khăn chính là thể hiện tình người, lòng nhân ái vậy.
Chia tay. mỗi người đều có những cảm giác riêng... nhưng với mình, không gì tả được. Mình đã ghi thêm vào tâm khảm những điều có ý nghĩa trong cuộc sống.
Hạnh phúc là những điều thật giản đơn.
Ai rồi cũng có cuộc sống riêng của mình, ai cũng có những khoảng trời riêng....
Nhưng với nhịp sống ồn ào và thực dụng như ngày hôm nay... cần có những nơi, những lúc để nhìn lại những gì ta đã sống, đang sống và sẽ sống tốt hơn./.
Phước Trung

Thứ Bảy, 6 tháng 3, 2010

Đi tìm hạnh phúc mong manh !

Lâu lắm rồi mình không viết lên những cảm xúc trong cuộc sống. Không phải không có những điều để viết mà càng muốn viết càng lại thấy nó chơi vơi quá !
Nhìn lớp trẻ, mới cảm thấy sự già nua đang hiện rõ trên khuôn mặt mình.
Suy nghĩ của minh đang già, không còn nhanh nhẹn và linh động bằng lớp trẻ.
Càng lúc thấy cuộc sống này thật lắm phiên toái. Không biết tin vào ai, không biết nói chuyện tâm sự cùng ai...
Càng lúc thấy mình không còn khả năng để làm việc...
Tư duy đang dần dần bị ...chết.
Ôi ! điều đó thật sự khủng khiếp đối với một người làm báo.
Gần 15 năm làm báo chưa bao giờ thấy mình thật sự là nhà báo, mà chỉ na ná giống nhà báo mà thôi.
Mỗi người có một khả năng nhất định. và họ có thể thực sự đứng ở đỉnh cuộc đời mình bằng chính cái khả năng đó. Đó có phải là lý thuyết không ? Nhưng cũng có vô vàn những kẻ có kiểu đứng trên đỉnh của những người khác.
Khổ thay !
Mình biết mình đã cố gắng hết sức mình để đạt được cái khả năng mình có. Và hình như mình đã chạm mốc đó rồi. Mình có cố nữa cũng không được. làm mãi cũng không hay, viết mãi cũng nhàm chán. Có lẽ phải dừng ở đây thôi.
Lặng lẽ sống yên bình !
Gia đình và công việc cơ quan đã không cho mình dừng lại.
Và rồi phải bước tiếp.
Bước đến giây phút cuối cùng của cái gọi là con người.
Thời gian gần đây, đi ra đường, nhìn dòng người qua lại, mình không cảm nhận được tấp nập ồn ào, náo nhiệt của thành phố... chen lẫn vào mình vẫn là sự cô đơn.
Cô đơn khủng khiếp !
Thật sự mình rất muốn bỏ đi... bỏ đi thật xa...
Nhưng lý trí lại không bao giờ cho phép.
Nghĩ cũng khổ cho thân phận của một con người. sinh ra... học hành... mưu cầu cuộc sống... vật lộn với cuộc đời... rồi để chết đi..... về với hư không....
Mình thèm những phút giây hạnh phúc thật sự.
Hạnh phúc giản dị thôi.... nhưng hình như vẫn không tìm thấy... hay là có mà mình không nắm lấy ?
Đúng, nếu ta buồn... ta xem đó là niềm vui, thì đó là niềm vui. Hạnh phúc ... có vô vàn điều hạnh phúc.
Ta đang tìm hạnh phúc mong manh !
Phước Trung

Thứ Hai, 28 tháng 12, 2009

Cuộc sống còn trĩu nặng trên thế gian này

Sáng nay, xem 6 clip được hàng triệu cư dân mạng xôn xao và chạnh lòng, lòng mình xốn xang không kém.
Cuộc sống vẫn còn nhiều điều kỳ diệu xen lẫn đắng cay, tủi hờn và cũng ngập tràn hạnh phúc. Một cô bé bị câm điếc, nhưng đã vượt qua số phận nghiệt ngã để đem đến cho đời âm thanh tuyệt với nhất. Khoảng cách giàu nghèo trên thế giới đến mức khủng khiếp, mỗi ngày có hơn 20 ngàn người chết vì đói.v.v tình yêu, sự hận thù... vẫn đang hiện hữu đâu đó trên trần gian này.
Trong những khó khăn trở ngại tột cùng đó mới thấy nỗ lực của con người là vô hạn.... và còn nhiều điều cần nói nữa trên 6 clip này... hôm sau mình sẽ viết tiếp.

Thứ Ba, 30 tháng 6, 2009

Mong manh tình người....

Con người rồi ai cũng phải chết. Điều đó ai cũng biết, ai cũng sợ lo về nó... Nhưng cuối cùng thì nó cũng sẽ đến với bất kỳ ai. Có tiếc thương, có đau khổ ... có như thế nào đi chăng nữa thì điều đó cũng sẽ đến. Nhưng đến bằng cách nào ? và đến với tinh thần như thế nào để con người ta có thể chấp nhận được. Điều đó phụ thuộc vào cái mà ta đang sống bây giờ.
Như vậy, tình thương, tình người... sự đồng cảm của những trái tim.v.v hơn thế nữa là một con người có một nhân cách lớn, nhân cách của sự tài hoa, sự tài và đức. Có lẽ tổng hoà của các mối quan hệ đó cho ta cái nhìn thực tế hơn, yêu thương hơn về cái chết.
Và rồi cái chết cũng sẽ đến với tôi, với bạn với tất cả mọi người. Cái chết sẽ đến với người quân tử và đến với kẻ tiểu nhơn, cái chết đến với kẻ thù của tất cả mọi người. Và ... như vậy cái chết là kẻ thù của tất cả những điều trên thế gian này.
Hạnh phúc không chỉ là sống. Hạnh phúc còn là chết. Bởi chết nói lên con người. Chết là một phần của cuộc sống.
Như vậy tại sao chúng ta lại không sống với nhau bằng tình thương yêu, sống với nhau bằng những đạo lý tốt đẹp ở đời.v.v.?
Hãy bỏ qua tất cả những điều trần tục tầm thường để sống với nhau cho tốt hơn. để đến khi tôi và bạn nhắm mắt từ giả cõi tạm này thì không phải hối tiếc điều gì.
Cái chết nó công bằng lắm ! Nó lấy đi tất cả những người giàu nhất cũng như kẻ khổ khổ nhất... chỉ để lại dòng chữ trên tấm bia mà thôi.
Tôi và bạn rồi sẽ còn lại những dòng chữ trên mô đất đó.... rồi cũng theo thời gian nó cũng sẽ mất đi... rồi tất cả cũng trở về với hư vô mà thôi.
Ngay từ bây giờ... chúng ta hãy biết yêu thương nhau đi... hãy sống với nhau bằng tình thương của một con người đi...
Tôi luôn mong điều đó sẽ đến với tất cả chúng ta....

Thứ Bảy, 9 tháng 5, 2009

Nỗi đau nghề


Hôm qua, có 4 thầy cô giáo ở trường THCS Long Hiệp huyện MInh Long có xuống gặp mình. Họ viết đơn khiếu nại về một ông hiệu trưởng của trường mất đạo đức, mấy tư cách... nói chung là không còn một chút gì gọi là nhà giáo cả. Thế mà cả trường phải nghe lệnh của ông ta. Và đó là câu chuyện có thật. Nghe xong mình đau lòng lắm. Đau cho cái thời buổi sao mà thầy chẳng ra thầy, trò chẳng ra trò. nó cứ loạn xạ cả lên. Mất tư cách, đạo đức quá.
4 thầy cô giáo đó, là lãnh đạo công đoàn, là đảng viên... nhưng đành chấp nhận đứng nhìn cảnh trớ trêu. thầy giáo xuống cấp quá. Vì bức xúc nên họ trực tiếp cầu cứu nhà báo để mong sao tống khứ kẻ thầy chẳng ra thầy, lãnh đạo chẳng ra lãnh đạo kia.
Nghe trình bày xong bình thấy ấm ức thật. Nhưng nghĩ lại 2 vụ trước cũng liên quan đến giáo dục mình thấy nản quá.
Vụ thứ nhất là hiệu trưởng trường tiểu học xây dựng trường mà chưa được sự đồng ý của chính quyền. Khi nhận được tin từ vị phó chủ tịch huyện này, mình đích thân đi làm và vỡ lẽ ra vị hiệu trưởng kia là vợ của ông chủ tịch huyện. Vài hôm sau, mình nhận được điện thoại từ giám đốc rằng nên tha cho vị hiệu trưởng trường tiểu học nọ. Thôi thì đành chấp nhận nỗi đau. tức lắm nhưng không biếtlàm sao, đành lặng lẽ nhìn cái khốn nạn nó đi qua.
Vụ thứ hai cũng một bà hiệu trưởng trường tiểu học trong thành phố. cũng có cái kiểu hách dịch, ăn chặn tiền, xem thường anh em giáo viên trong trường.v.v. đủ cả. Mình nhận cả xấp hồ sơ về vị hiệu trưởng này. Mình nghĩ sẽ quyết làm cho đến nơi đến chốn. Gần một tuần nghiên cứu hồ sơ chuẩn bị đi làm thì nhận được điện thoại của giám đốc. Với cái kiểu là thôi hãy bỏ đi, đừng làm nữa.v.v. của ông giám đốc. Mình phải ngậm bồ hòn làm ngọt. Hóa ra, bà hiệu trưởng trường tiểu học nọ lại là vợ của ông phó giám đốc một Sở. Mà sở này là chủ quản của cơ quan mình. Đành chấp nhận đau thêm một lần nữa.
Và bây giờ đang là vụ thứ 3, không biết có bị gì nữa hay không ? Mình linh cảm, khi mình nhúng tay vào chắc chắn sẽ có một cú điện thoại ngăn chặn khéo.
Suy ngẫm mới thấy đó mới là nỗi đau nghề.
Thế đó, cái sai, cái khốn nạn thì nó được bao bọc bởi quyền lực. Còn cái chân chính, cái mà con người ta muốn vươn tới thì đang bị phả lấp một cách không thương tiếc.
Đau lắm !
nft

Thứ Sáu, 8 tháng 5, 2009

Cái nhìn của người ăn xin


Một người ăn xin nơi cổng chùa Thiên Ấn- Quảng Ngãi. Mình không thể diễn tả hết tâm trạng của nguời đàn ông ăn xin nơi cửa chùa này. Chán nản, bất cần đời, nhìn trời cho qua ngày tháng... hay đợi một người có tấm lòng từ bi.. hỷ xả.. bố thí cho vài đồng bạc để ông ta sống qua ngày... Quý vị có thể bình phẩm thêm về tấm ảnh này.

Bạn học ư !

Đúng. có một thời gọi là bạn học vì học chung một lớp. Nhưng sẽ mãi mãi mang cách gọi này nếu như chúng ta vô tình nhắc đến một thằng bạn cùng thuở cắp sách đến trường. Nhưng chỉ đúng là học chung mà thôi. CÒn bạn ! sẽ không bao giờ đúng nữa. Có chơi với nhua đâu, có chia sẽ với nhau đâu ? có dám bỏ ra một vài ngàn đồng để ngồi cùng nhau nói chuyện đâu.. vâng vâng và vâng vâng.. Mình có những thằng học chung lớp nhắc đến thấy mà lạnh lạnh xương sống. không phải sợ mà vì tởm... Mình vẫn thường nhắc bạ bè rằng, sống với nhau hãy bỏ qua những điều vụn vặt để thấy tâm hồn thanh thản hơn. Nhưng rồi có những thằng lợi dụng điều vụn vặt đó để sống với bạn bè. Nghĩ mà thấy thương cho những thằng như vậy.
Thôi thì mình hãy sống cho tốt đi, làm cho tốt đi và đừng bao giờ để ý đến những loại người như vậy cho nặng lòng. Hãy vị tha- đó là phuơng thuốc tốt nhất để sống khỏe.
Các bạn cũng vậy nha.
Không bạn nhưng vẫn cho là bạn.

Những kẻ xa tổ quốc bàn về nhân quyền


Một người Việt bỏ quê hương đất tổ ra đi, rồi chỉ nghe phong phanh chuyện xấu,( mà trên đời này đầy những người xấu ) thế là đi biêu riếu, hùa theo.v.v chứ hoàn toàn không biết thực chất của toàn bộ vấn đề. Những con người này có cái nhìn phiếm diện, chưa mở mang đầu óc để nhìn toàn bộ sự việc. Cũng có thể họ chưa nhìn thấy sự đổi thay của Viêt NAm. Cho nên nói xấu và hùa theo cũng là chuyện thường tình. Tội nghiệp cho họ. Còn nước Mỹ, nhân quyền ư ? biết bao nhiêu người dân vô tội ở đất nước Irad chết vì ai vậy ? Không phải do Mỹ sao ? Cái đất nước Irad bị cày xới tanh bành do có nhân quyền ư ? Nói người thì hãy nghĩ đến ta. Đừng nên vì sống với họ mà quên mất họ là những người cho mình cái quyền được đi thực thi nhân quyền nhưng lại mất nhân quyền. không chỉ trong nước mà trên cả thế giới. Tội lỗi ! CÒn tại Việt Nam, tờ thời cha ông ta đến nay, biết bao kẻ thù tìm cách thôn tính đều đứng vững và biết cách đứng vững. Cuộc đời không ai tránh được những sai sót, đất nước cũng vậy thôi, hãy bỏ cái thói nhỏ nhen ích kỷ để xây dựng quê hương. Làm như vậy tầm thường lắm !

Thứ Ba, 17 tháng 3, 2009

HẠNH PHÚC

Có một người gặp tôi buổi sáng ngoài đường, anh ta hỏi: sáng ra thức giấc, a hạnh phúc nhất điều gì ? tôi trả lời: hành phúc nhất là biết mình còn sống. Thế còn anh ?- tôi hỏi lại. Anh ta trả lời: dĩ nhiên là tôi mong mình còn sống, nhưng hạnh phúc thật sự khi không có vợ tôi nằm bên cạnh.
nft

Thứ Hai, 16 tháng 3, 2009

CÓ HIỀN ĐƯỢC KHÔNG ?

Từ lúc mình chuyển qua phòng mới đến nay cũng gần 3 năm rồi, có lẽ mình đã bỏ qua và xề xòa mọi chuyện cho nên có những kẻ tưởng dễ dãi nên lên mặt. và cứ thế, đụng chuyện gì là kêu mình ra. bao nhiêu lần không nói rồi. thế nhưng sáng nay mình đã nổi nóng thật sự. Biểu hiện của việc này là nói vào mặt những kẻ lâu nay tưởng mình dễ dàng và hiền từ. Hiền thì dễ bị bắt nạt. Phân cho mọt tý chức tý tẹo mà tường mình là gì ghê gớm lắm. bày đặt lên mặt. Mình có thành kiến gì với ai đâu, cũng không bắt nạt ai, vậy mà có kẻ bắt nạt mình. Cứ tưởng hiền rồi ăn hiếp. Khổ, im lặng mãi cũng thành thói quen khôg tốt. đành phải nói.
Từ nay đừng có kiểu đó nữa, hãy biết thân biết phận mà làm việc, cũng đừng ham hố để chuốc họa vào thân.
Nghĩ gì thì cũng phải đi làm thôi.

Thứ Sáu, 27 tháng 2, 2009

Mình phải là mình

Có người nói với mình về cách sống. Ừ. Mình nghe. Họ nói rằng mình phải mở lòng với mọi người, hãy cho để được nhận. Đúng ! Cuộc sống này không lấy mất của ai điều gì và cũng không cho không ai cái gì. Mọi cái đều có cái giá của nó. Tất cả điều đúng !
Nhưng có khi nào, ai đó nghĩ rằng, mỗi con người là một thế giới khác. Và anh ta phải sống hai mặt. Một cái để cho người, cái kia để cho ta. Như vậy, ta đang sống trãi lòng ư ? Mỗi người đều có cái bản ngã riêng. Cái riêng đó không lẫn lộn vào bất cứ ai được. Nhưng làm thế nào để ta giữ được cái riêng ta ? Đó có phải là cái mà ta đang tồn tại với ta hàng ngày sao? Cái đó đích thực là của ta. Vậy tại sao ta phải dánh mất cái của ta. Ta đánh mất cái bản ngã của mình. Khi mọi người nhìn vào mình, mọi người nhận ra chỉ mỗi mình là như vậy. Mình có cái nhìn riêng, cảm nhận riêng, suy nghĩ riêng và cách sống riêng cho bản thân mình. Như vậy thì mình phải tôn trọng cái của mình chứ. Các bạn cũng vậy phải không. Con người càng lúc càng nhân ra rằng, mình là chính, tất cả chỉ là phụ. Đúng không các bạn ? Bạn kiếm tiền với mục đích gì ? Có phải để phục vụ bản thân bạn trước hay không ? Hay là ban kiếm tiền để nuôi người khác trước rồi nghĩ đến mình ? Không ! ta phải lo cho ta trước đã. Còn tất cả là phía sau.
Xã hội còn vô vàn những người nghèo khổ. Ai cũng nhận ra điều đó. Và người nhận ra điều đó là ông làm to, ông có chức có quyền. Điều mà ông ta nghĩ tới đầu tiên có phải là cho người nghèo hay không ? hay là cho bản thân ông ta, cho gia đình ông ta rồi mới tới thiên hạ.
Mình đang nói đến cái đa số.
Trong xã hội sẽ có người rất tốt chỉ chuyên lo cho dân cho nước. Nhưng số này hiếm lắm. Mà chúng ta thì đang sống trong bao la kẻ tham quyền, tham tiền... sẵn sàng đạp đổ nhau để tranh giành mọi thứ. Đúng vậy không các bạn ?

Hôm nay, không hiểu sao mình lại nói nhiều thế....
Có lẽ do lâu nay không biết nói cùng ai....
Lúc khác viết tiếp vậy.
nft