Thứ Sáu, 23 tháng 1, 2009

Những ngày cuối năm

Thế là công việc cảu một năm cuối cùng cũng đã hoàn tất. Mình có thể nghỉ ngơi một cách thoải mái. Thực tế là như vậy. Nhưng sao cuộc sống vẫn cứ bộn bề lo toan, sao mình vẫn không thấy thanh thản khi tất cả mọi thứ đã tạm ổn. Tại sao nhỉ ?
Một năm qua, bao nhiêu buồn vui, cay đắng, bao hỉ nộ ái ố mình cũng đều trãi qua. Co lúc tưởng chừng không thể dứng dậy nổi. Thế rồi, vẫn còn tồn tại cho đến ngày cuối năm. Hạnh phúc, điều đó sao nó quá xa vời đối với mình. Chỉ riêng mình mới có thể cảm nhận được mình có thực sự hạnh phúc không. Có lẽ khái niệm Hạnh phúc nó còn quá xa xăm với minh. Theo mình nghĩ.. không.. mình đã thấy, có rất nhiều gia đình trông rất hạnh phúc, nhưung thực cái bên trong là một mớ hỗ lốn. Tìm hiểu là rùng mình ngay. Thế con người phấn đấu sống để làm gì đây ? Ôi ! Khổ cái thân tui. Cái gì chạm đến cuộc sống là chạm đến ngưỡng của triết lý. Và tất cả đều nói hay về cuộc sống, về cái mình đang có, cái mình muốn có và cái sẽ không bao giờ có được.
Một năm trôi qua, mình đã từng hạnh phúc, đã từng không như thế... và bây giờ vẫn như thế.
Không bi quan. Năm mới, tất cả đều phải thay đổi. VÀ chính mình cũng phải thay đổi để phù hợp với kiểu sống mãi mãi phải giả dối với tất cả mọi nguời xung quanh. Không. Gần như mọi thứ xung quanh đa sống giả dối với chính nó.
Kệ. Viết như vậy ai nghĩ gì thì nghĩ.
nft

Thứ Năm, 22 tháng 1, 2009

CHƯA lớn ĐÃ MONG GIÀ !

Những ngày giáp tết khi cơ quan thưởng cuối năm. Những người có thâm niên trong ngành mới được xét tiên tiến và như vậy đồng nghĩa mức thưởng khá hơn. Có nhân vật chỉ làm được chưa đầy 1 năm nên nhận dưới 1 triệu đồng. Thế là sự ganh tị trỗi dậy.
- Sao tui có mấy trăm ngàn thế này....
Một người thấy vậy mới nói:
- Hãy cố gắng sống thêm vài năm nữa sẽ được nhận nhiều hơn
Mới vào cơ quan được mấy tháng mà tưởng mình siêu sao, tưởng mình giỏi... cho nên cần phải có nhiều tiền…
Tất nhiên, rất muốn nhận nhiều tiền trong khi công sức và sự đóng góp đối với cơ quan thì bé như hạt cát. Chắc có lẽ, người này muốn mình già nhanh để được nhận thật nhiều tiền. Nhưng khổ nổi, người này vẫn chưa trưởng thành mà đã đòi già rồi. Chỉ có đòi già người, già năm mới mong nhận thêm mấy đồng bạc cắt của cơ quan mà thôi.
Tởm !
nft

DỊ ? (!)

Có một người cầm nhầm đồ dùng của người khác trị giá hơn 100 ngàn. Hiển nhiên phải trả lại cho người ta. Vì đó là quà tết mà. Thế nhưng nực cười thay, người cầm nhầm đó lại cười một cách bẽn lẽn và nói một câu:
- Lỡ đem về mất rồi, bây giờ đem trả dị lắm !
Sau câu nói là một thái độ tự cho rằng hiển nhiên thứ đó là của mình. Chủ nhân của gói quà kia biết được nên lịch sự nói rằng thôi, hãy cầm luôn đi. Và người cầm nhầm quà kia mắt sáng rực như hoa ngày tết. Không một lời cảm ơn, không một lời xin lỗi.
Không có phần của mình mà đem về một cách vô tư. Một người nhìn thấy vậy mới nói:
- Trời đất, hơn 100 ngàn quà tết chứ ít gì đâu.
Chẳng chút ngại ngùng, người lấy quà nhầm trả lời với vẻ thích thú:
- Ừ, hơn 100 ngàn chứ ít gì đâu !
Trời đất ơi ! Sao mà có hạng người lạ lùng khủng khiếp đến như vậy. Bỏ vào túi của mình bằng những thứ của người khác rồi nghiễm nhiên cho đó là của mình. Lấy của người khác thì không dị, đem trả thì thấy dị. Mình suy nghĩ mãi, ở một cơ quan văn hóa lại có kẻ ứng xử thiếu văn hóa đến như vậy. Nhục ơi là nhục !
Thật hết biết.
nft

Quà tết !

Qua một năm làm việc, ai ai cũng cảm nhận được thành quả lao động của mình, nhất là lãnh đạo cơ quan, nhà máy xí nghiệp... đã dựa vào đó để đưa ra mức thưởng cho mỗi người lao động. Người làm lâu, thì hưởng 3 tháng lương, người mới làm, một tháng hoặc tùy theo mức đóng góp của họ đối với công ty. Chuyện này như vậy là hợp lý. Cùng nằm trong cơ quan, phòng của tôi năm nay cũng ngoại lệ là không gặp mặt cuối năm. Chắc cũng không vui vẻ gì chăng ? Thay thế buổi gặp mặt cuối năm là mỗi người đều được nhận một phần quà được trích từ số tiền của phòng có được trong năm. Mỗi người một phần quà tết để cho vui cửa ấm nhà. Mòn quà có lớn lao gì đâu, chỉ hơn 200 ngàn một chút. Thế nhưng, có đáng gì khi phân biệt phần quà này và phần quà kia chênh lệch chỉ 50 ngàn đồng. 14 con người trong một phòng mà có sự phân biệt đối xử như vậy sao ? Đây chỉ là món quà tết nhẹ nhàng để mọi người ăn tết thôi mà. Có cần thiết phải làm như vậy không. 50 ngàn có to tát gì đâu mà phân biệt như vậy cà ? Không nhận món quà này chắc chắn không bao giờ ảnh hưởng đến việc đón tết của mọi người.
Không nói, họ cho mình không biết. Nói ra có phải là nhỏ nhen ích kỷ quá không ? Ngẫm nghĩ thì hoàn toàn không. Bởi đây hoàn toàn thuộc về phạm trù tinh thần chứ không phải là vật chất. Và đã có người coi vật chất quyết định đến tinh thần nên mới thực hiện điều đó.
Ôi, quà tết của phòng tui !
nft

Thứ Hai, 12 tháng 1, 2009

KINH TỞM

Vừa khỏe dậy sau một tuần đau bệnh nằm vùi đầu. Đến cơ quan với tâm trạng háo hức một kẻ lâu ngày thèm việc với hy vọng tìm được những hình dáng tiếng cười giúp mình vui hơn. Thế nhưng lại gặp toàn chuyện xui xẻo. Hình như có một điều gì đó vô hình ngăn cản mình làm việc. quan hệ lãnh đạo với nhân viên hình như đang có sự rạn nứt. Mình chăng ? Sao có những chuyện chỉ có phụ nữ mới làm được thôi thế mà đây đường đường là một người đàn ông mà vẫn thực hiện những điều nhỏ nhen quá ư bẩn thỉu đó. Bây giờ mình mới hiểu thế nào là quyền lực, thế nào là kẻ có chức quyền. Có người cực kỳ thân thiết với mình hỏi rằng: như vậy ông có sợ và thấy hối tiếc gì không ? Mình trả lời thẳng là hoàn toàn không sợ và cũng không bao giờ thấy hối tiếc những gì mình đã làm. Mình càng thấy khinh miệt hơn, kinh tởm hơn. Mình nhổ toẹt vào kiểu hạ đẳng đó. Tiểu nhân mới sống như vậy mà thôi.
Kết thúc một ngày không lấy gì vui vẻ cả.
Để xem ngày mai, cuộc sống sẽ như thế nào ?
Để xem cuộc sống có đúng như những gì người ta nói hay không: gieo nhân nào thì gặt quả ấy.
nft

Thứ Sáu, 26 tháng 12, 2008

SỐNG THẬT- SỐNG GIẢ

Ta ngộ nhận sự thật. Đừng nghĩ ta sống thật lại được người thương. Ta sống thật sẽ nhận được ghét nhiều hơn.
Sống thật với những gì mình nghĩ, mình làm. Điều đó không đúng sao?
Ta nghiệm ra rằng: sống ở đời đâu nhất thiết phải sống thật đâu. Chẳng lẽ, cứ phải giả giả, cứ phải nịnh nịnh một chút thì được mọi người thương hay đồng tình nhất trí với ta. Nghĩ thì như vậy, nhưng trong lòng trăn trở. Nếu mình làm điều đó thì mình không phải mình. Nếu mình sống thật thì mình bị ghét. Trời đất, biết phải sống sao cho phải đây.
Một bậc tiền bối của Trung Quốc có nói rằng: khôn cũng chết, dại cũng chết chỉ thằng biết là sống. Có lẽ trong trường hợp này hoàn toàn đúng. Nhưng đạo lý ở đời luôn vẫn đề cao cái chân thật cái đúng... nhất là sống thật.
Nhìn thấy cảnh nịnh bợ trơ trẽn, mình vẫn không thể kìm nén được. Vẫn buộc miệng nói ra những lời khó chịu cho những kẻ nịnh bợ. Điều này gây khó chịu khủng khiếp. Nhưng xét cho cùng, đó cũng là “chỉ số thông minh” của họ cơ mà.
nguyenphuoctrung

Thứ Tư, 17 tháng 12, 2008

Những trang giấy trắng

Một buổi chiều muộn, khi những ánh hoàng hôn cuối cùng vừa tắt, trên bờ biển vắng, một cô gái trẻ một mình dạo bước trên cát với đôi bàn chân không. Cô dừng bước, quay nhìn đằng sau với ý muốn xem lại những dấu chân mình đã để lại trên cát. Nhưng không có gì, sóng đã xóa sạch. Cô định đi tiếp, song vừa quay lại cô đã phải giật mình hoảng hốt vì hình ảnh trước mặt: bên một đống lửa đang cháy, một bà già ngồi cuộn mình trong chiếc mền, chậm rãi lật từng trang một cuốn sách.

Cô gái cố trấn tĩnh, tiến lại gần bà lão và hỏi: "Bà từ đâu tới? Chỉ mới đây thôi, cháu không hề thấy bà? Bà làm cách nào mà đã nhóm được đống lửa này một cách nhanh chóng như vậy?". Với giọng nói chậm rãi và rõ ràng, bà lão đáp, không nhằm vào câu hỏi của cô gái: "Hãy ngồi xuống đây với ta, con gái. Ta có cái này cho con xem".

Cô gái ngồi xuống bên đống lửa, đón nhận cuốn sách từ tay bà lão thần bí. Cô tò mò lật giở cuốn sách và vô cùng sửng sốt khi đọc thấy những dòng chữ viết về cuộc đời mình, về tất cả những gì diễn ra với cô từ khi mới sinh ra cho đến lúc này. Cô đã đọc hết trang sách viết về cuộc gặp gỡ kỳ lạ giữa mình và bà lão bên đống lửa trên bãi biển vắng này. Lật sang trang tiếp theo, nhưng nó là trang giấy trắng. Cô vội vã tìm kiếm ở những trang còn lại, nhưng cũng không có một chữ nào, chúng hoàn toàn là những trang giấy trắng. Vô cùng hoang mang, với ánh mắt cầu cứu, cô nhìn bà lão:

- Điều này có nghĩa là cuộc đời cháu sẽ kết thúc tại đây, ngay lúc này?

- Không, con gái. Nó có nghĩa là từ đêm nay, cuộc sống của con mới bắt đầu.

Trong chốc lát, bà lão cầm lại cuốn sách, bắt đầu xé từng trang, từ trang đầu tiên với những dòng chữ về cuộc đời cô gái từ khi mới được sinh ra, đưa chúng về phía ngọn lửa, để cho lửa liếm cho đến lúc thành than. Bà lão đốt cho đến hết những trang giấy có chữ mà cô đã đọc. Xong xuôi, bà đưa cho cô gái phần còn lại của cuốn sách, toàn bộ là những trang giấy trắng:

- Con xem, sóng đã xóa hết dấu chân của con trên cát. Quá khứ của con không bao giờ trở lại, không bao giờ. Chỉ có hiện tại mới là thực tế. Mỗi khoảnh khắc hiện tại đều là một sự bắt đầu của cuộc đời con và chính là cuộc sống mà con cần nắm giữ. Không có sự trở lại lần thứ hai, mỗi giây phút hiện tại. Quan trọng hơn tất cả, mỗi ngày mới đều mang đến cho con một cơ hội để yêu, để sống và cơ hội đó không bao giờ trở lại lần thứ hai. Tương lai của con, con được tự do lựa chọn theo ước mơ của chính con. Và trên những trang giấy còn trắng này, chính con là người viết tiếp những dòng chữ về cuộc đời con.

Rồi, cũng đột ngột như khi xuất hiện, bà lão cùng đống lửa biến mất trong bóng đêm...

Cuộc đời của bạn và của tôi cũng giống như cô gái trẻ nọ và tất cả mọi người - quá khứ là những gì chúng ta đã viết trên cát, sóng sẽ xóa đi tất cả; tương lai là những gì chính ta sẽ viết trên những trang giấy trắng, từ hôm nay, ngay giờ phút hiện tại này. Viết gì đây, cho cuộc đời của chính mình…