Lâu lắm rồi mình không viết lên những cảm xúc trong cuộc sống. Không phải không có những điều để viết mà càng muốn viết càng lại thấy nó chơi vơi quá !
Nhìn lớp trẻ, mới cảm thấy sự già nua đang hiện rõ trên khuôn mặt mình.
Suy nghĩ của minh đang già, không còn nhanh nhẹn và linh động bằng lớp trẻ.
Càng lúc thấy cuộc sống này thật lắm phiên toái. Không biết tin vào ai, không biết nói chuyện tâm sự cùng ai...
Càng lúc thấy mình không còn khả năng để làm việc...
Tư duy đang dần dần bị ...chết.
Ôi ! điều đó thật sự khủng khiếp đối với một người làm báo.
Gần 15 năm làm báo chưa bao giờ thấy mình thật sự là nhà báo, mà chỉ na ná giống nhà báo mà thôi.
Mỗi người có một khả năng nhất định. và họ có thể thực sự đứng ở đỉnh cuộc đời mình bằng chính cái khả năng đó. Đó có phải là lý thuyết không ? Nhưng cũng có vô vàn những kẻ có kiểu đứng trên đỉnh của những người khác.
Khổ thay !
Mình biết mình đã cố gắng hết sức mình để đạt được cái khả năng mình có. Và hình như mình đã chạm mốc đó rồi. Mình có cố nữa cũng không được. làm mãi cũng không hay, viết mãi cũng nhàm chán. Có lẽ phải dừng ở đây thôi.
Lặng lẽ sống yên bình !
Gia đình và công việc cơ quan đã không cho mình dừng lại.
Và rồi phải bước tiếp.
Bước đến giây phút cuối cùng của cái gọi là con người.
Thời gian gần đây, đi ra đường, nhìn dòng người qua lại, mình không cảm nhận được tấp nập ồn ào, náo nhiệt của thành phố... chen lẫn vào mình vẫn là sự cô đơn.
Cô đơn khủng khiếp !
Thật sự mình rất muốn bỏ đi... bỏ đi thật xa...
Nhưng lý trí lại không bao giờ cho phép.
Nghĩ cũng khổ cho thân phận của một con người. sinh ra... học hành... mưu cầu cuộc sống... vật lộn với cuộc đời... rồi để chết đi..... về với hư không....
Mình thèm những phút giây hạnh phúc thật sự.
Hạnh phúc giản dị thôi.... nhưng hình như vẫn không tìm thấy... hay là có mà mình không nắm lấy ?
Đúng, nếu ta buồn... ta xem đó là niềm vui, thì đó là niềm vui. Hạnh phúc ... có vô vàn điều hạnh phúc.
Ta đang tìm hạnh phúc mong manh !
Phước Trung
Thứ Bảy, 6 tháng 3, 2010
Thứ Hai, 28 tháng 12, 2009
Cuộc sống còn trĩu nặng trên thế gian này
Sáng nay, xem 6 clip được hàng triệu cư dân mạng xôn xao và chạnh lòng, lòng mình xốn xang không kém.
Cuộc sống vẫn còn nhiều điều kỳ diệu xen lẫn đắng cay, tủi hờn và cũng ngập tràn hạnh phúc. Một cô bé bị câm điếc, nhưng đã vượt qua số phận nghiệt ngã để đem đến cho đời âm thanh tuyệt với nhất. Khoảng cách giàu nghèo trên thế giới đến mức khủng khiếp, mỗi ngày có hơn 20 ngàn người chết vì đói.v.v tình yêu, sự hận thù... vẫn đang hiện hữu đâu đó trên trần gian này.
Trong những khó khăn trở ngại tột cùng đó mới thấy nỗ lực của con người là vô hạn.... và còn nhiều điều cần nói nữa trên 6 clip này... hôm sau mình sẽ viết tiếp.
Cuộc sống vẫn còn nhiều điều kỳ diệu xen lẫn đắng cay, tủi hờn và cũng ngập tràn hạnh phúc. Một cô bé bị câm điếc, nhưng đã vượt qua số phận nghiệt ngã để đem đến cho đời âm thanh tuyệt với nhất. Khoảng cách giàu nghèo trên thế giới đến mức khủng khiếp, mỗi ngày có hơn 20 ngàn người chết vì đói.v.v tình yêu, sự hận thù... vẫn đang hiện hữu đâu đó trên trần gian này.
Trong những khó khăn trở ngại tột cùng đó mới thấy nỗ lực của con người là vô hạn.... và còn nhiều điều cần nói nữa trên 6 clip này... hôm sau mình sẽ viết tiếp.
Thứ Ba, 30 tháng 6, 2009
Mong manh tình người....
Con người rồi ai cũng phải chết. Điều đó ai cũng biết, ai cũng sợ lo về nó... Nhưng cuối cùng thì nó cũng sẽ đến với bất kỳ ai. Có tiếc thương, có đau khổ ... có như thế nào đi chăng nữa thì điều đó cũng sẽ đến. Nhưng đến bằng cách nào ? và đến với tinh thần như thế nào để con người ta có thể chấp nhận được. Điều đó phụ thuộc vào cái mà ta đang sống bây giờ.
Như vậy, tình thương, tình người... sự đồng cảm của những trái tim.v.v hơn thế nữa là một con người có một nhân cách lớn, nhân cách của sự tài hoa, sự tài và đức. Có lẽ tổng hoà của các mối quan hệ đó cho ta cái nhìn thực tế hơn, yêu thương hơn về cái chết.
Và rồi cái chết cũng sẽ đến với tôi, với bạn với tất cả mọi người. Cái chết sẽ đến với người quân tử và đến với kẻ tiểu nhơn, cái chết đến với kẻ thù của tất cả mọi người. Và ... như vậy cái chết là kẻ thù của tất cả những điều trên thế gian này.
Hạnh phúc không chỉ là sống. Hạnh phúc còn là chết. Bởi chết nói lên con người. Chết là một phần của cuộc sống.
Như vậy tại sao chúng ta lại không sống với nhau bằng tình thương yêu, sống với nhau bằng những đạo lý tốt đẹp ở đời.v.v.?
Hãy bỏ qua tất cả những điều trần tục tầm thường để sống với nhau cho tốt hơn. để đến khi tôi và bạn nhắm mắt từ giả cõi tạm này thì không phải hối tiếc điều gì.
Cái chết nó công bằng lắm ! Nó lấy đi tất cả những người giàu nhất cũng như kẻ khổ khổ nhất... chỉ để lại dòng chữ trên tấm bia mà thôi.
Tôi và bạn rồi sẽ còn lại những dòng chữ trên mô đất đó.... rồi cũng theo thời gian nó cũng sẽ mất đi... rồi tất cả cũng trở về với hư vô mà thôi.
Ngay từ bây giờ... chúng ta hãy biết yêu thương nhau đi... hãy sống với nhau bằng tình thương của một con người đi...
Tôi luôn mong điều đó sẽ đến với tất cả chúng ta....
Như vậy, tình thương, tình người... sự đồng cảm của những trái tim.v.v hơn thế nữa là một con người có một nhân cách lớn, nhân cách của sự tài hoa, sự tài và đức. Có lẽ tổng hoà của các mối quan hệ đó cho ta cái nhìn thực tế hơn, yêu thương hơn về cái chết.
Và rồi cái chết cũng sẽ đến với tôi, với bạn với tất cả mọi người. Cái chết sẽ đến với người quân tử và đến với kẻ tiểu nhơn, cái chết đến với kẻ thù của tất cả mọi người. Và ... như vậy cái chết là kẻ thù của tất cả những điều trên thế gian này.
Hạnh phúc không chỉ là sống. Hạnh phúc còn là chết. Bởi chết nói lên con người. Chết là một phần của cuộc sống.
Như vậy tại sao chúng ta lại không sống với nhau bằng tình thương yêu, sống với nhau bằng những đạo lý tốt đẹp ở đời.v.v.?
Hãy bỏ qua tất cả những điều trần tục tầm thường để sống với nhau cho tốt hơn. để đến khi tôi và bạn nhắm mắt từ giả cõi tạm này thì không phải hối tiếc điều gì.
Cái chết nó công bằng lắm ! Nó lấy đi tất cả những người giàu nhất cũng như kẻ khổ khổ nhất... chỉ để lại dòng chữ trên tấm bia mà thôi.
Tôi và bạn rồi sẽ còn lại những dòng chữ trên mô đất đó.... rồi cũng theo thời gian nó cũng sẽ mất đi... rồi tất cả cũng trở về với hư vô mà thôi.
Ngay từ bây giờ... chúng ta hãy biết yêu thương nhau đi... hãy sống với nhau bằng tình thương của một con người đi...
Tôi luôn mong điều đó sẽ đến với tất cả chúng ta....
Thứ Bảy, 9 tháng 5, 2009
Nỗi đau nghề
Hôm qua, có 4 thầy cô giáo ở trường THCS Long Hiệp huyện MInh Long có xuống gặp mình. Họ viết đơn khiếu nại về một ông hiệu trưởng của trường mất đạo đức, mấy tư cách... nói chung là không còn một chút gì gọi là nhà giáo cả. Thế mà cả trường phải nghe lệnh của ông ta. Và đó là câu chuyện có thật. Nghe xong mình đau lòng lắm. Đau cho cái thời buổi sao mà thầy chẳng ra thầy, trò chẳng ra trò. nó cứ loạn xạ cả lên. Mất tư cách, đạo đức quá.
4 thầy cô giáo đó, là lãnh đạo công đoàn, là đảng viên... nhưng đành chấp nhận đứng nhìn cảnh trớ trêu. thầy giáo xuống cấp quá. Vì bức xúc nên họ trực tiếp cầu cứu nhà báo để mong sao tống khứ kẻ thầy chẳng ra thầy, lãnh đạo chẳng ra lãnh đạo kia.
Nghe trình bày xong bình thấy ấm ức thật. Nhưng nghĩ lại 2 vụ trước cũng liên quan đến giáo dục mình thấy nản quá.
Vụ thứ nhất là hiệu trưởng trường tiểu học xây dựng trường mà chưa được sự đồng ý của chính quyền. Khi nhận được tin từ vị phó chủ tịch huyện này, mình đích thân đi làm và vỡ lẽ ra vị hiệu trưởng kia là vợ của ông chủ tịch huyện. Vài hôm sau, mình nhận được điện thoại từ giám đốc rằng nên tha cho vị hiệu trưởng trường tiểu học nọ. Thôi thì đành chấp nhận nỗi đau. tức lắm nhưng không biếtlàm sao, đành lặng lẽ nhìn cái khốn nạn nó đi qua.
Vụ thứ hai cũng một bà hiệu trưởng trường tiểu học trong thành phố. cũng có cái kiểu hách dịch, ăn chặn tiền, xem thường anh em giáo viên trong trường.v.v. đủ cả. Mình nhận cả xấp hồ sơ về vị hiệu trưởng này. Mình nghĩ sẽ quyết làm cho đến nơi đến chốn. Gần một tuần nghiên cứu hồ sơ chuẩn bị đi làm thì nhận được điện thoại của giám đốc. Với cái kiểu là thôi hãy bỏ đi, đừng làm nữa.v.v. của ông giám đốc. Mình phải ngậm bồ hòn làm ngọt. Hóa ra, bà hiệu trưởng trường tiểu học nọ lại là vợ của ông phó giám đốc một Sở. Mà sở này là chủ quản của cơ quan mình. Đành chấp nhận đau thêm một lần nữa.
Và bây giờ đang là vụ thứ 3, không biết có bị gì nữa hay không ? Mình linh cảm, khi mình nhúng tay vào chắc chắn sẽ có một cú điện thoại ngăn chặn khéo.
Suy ngẫm mới thấy đó mới là nỗi đau nghề.
Thế đó, cái sai, cái khốn nạn thì nó được bao bọc bởi quyền lực. Còn cái chân chính, cái mà con người ta muốn vươn tới thì đang bị phả lấp một cách không thương tiếc.
Đau lắm !
nft
Thứ Sáu, 8 tháng 5, 2009
Cái nhìn của người ăn xin
Một người ăn xin nơi cổng chùa Thiên Ấn- Quảng Ngãi. Mình không thể diễn tả hết tâm trạng của nguời đàn ông ăn xin nơi cửa chùa này. Chán nản, bất cần đời, nhìn trời cho qua ngày tháng... hay đợi một người có tấm lòng từ bi.. hỷ xả.. bố thí cho vài đồng bạc để ông ta sống qua ngày... Quý vị có thể bình phẩm thêm về tấm ảnh này.
Bạn học ư !
Đúng. có một thời gọi là bạn học vì học chung một lớp. Nhưng sẽ mãi mãi mang cách gọi này nếu như chúng ta vô tình nhắc đến một thằng bạn cùng thuở cắp sách đến trường. Nhưng chỉ đúng là học chung mà thôi. CÒn bạn ! sẽ không bao giờ đúng nữa. Có chơi với nhua đâu, có chia sẽ với nhau đâu ? có dám bỏ ra một vài ngàn đồng để ngồi cùng nhau nói chuyện đâu.. vâng vâng và vâng vâng.. Mình có những thằng học chung lớp nhắc đến thấy mà lạnh lạnh xương sống. không phải sợ mà vì tởm... Mình vẫn thường nhắc bạ bè rằng, sống với nhau hãy bỏ qua những điều vụn vặt để thấy tâm hồn thanh thản hơn. Nhưng rồi có những thằng lợi dụng điều vụn vặt đó để sống với bạn bè. Nghĩ mà thấy thương cho những thằng như vậy.
Thôi thì mình hãy sống cho tốt đi, làm cho tốt đi và đừng bao giờ để ý đến những loại người như vậy cho nặng lòng. Hãy vị tha- đó là phuơng thuốc tốt nhất để sống khỏe.
Các bạn cũng vậy nha.
Không bạn nhưng vẫn cho là bạn.
Thôi thì mình hãy sống cho tốt đi, làm cho tốt đi và đừng bao giờ để ý đến những loại người như vậy cho nặng lòng. Hãy vị tha- đó là phuơng thuốc tốt nhất để sống khỏe.
Các bạn cũng vậy nha.
Không bạn nhưng vẫn cho là bạn.
Những kẻ xa tổ quốc bàn về nhân quyền
Một người Việt bỏ quê hương đất tổ ra đi, rồi chỉ nghe phong phanh chuyện xấu,( mà trên đời này đầy những người xấu ) thế là đi biêu riếu, hùa theo.v.v chứ hoàn toàn không biết thực chất của toàn bộ vấn đề. Những con người này có cái nhìn phiếm diện, chưa mở mang đầu óc để nhìn toàn bộ sự việc. Cũng có thể họ chưa nhìn thấy sự đổi thay của Viêt NAm. Cho nên nói xấu và hùa theo cũng là chuyện thường tình. Tội nghiệp cho họ. Còn nước Mỹ, nhân quyền ư ? biết bao nhiêu người dân vô tội ở đất nước Irad chết vì ai vậy ? Không phải do Mỹ sao ? Cái đất nước Irad bị cày xới tanh bành do có nhân quyền ư ? Nói người thì hãy nghĩ đến ta. Đừng nên vì sống với họ mà quên mất họ là những người cho mình cái quyền được đi thực thi nhân quyền nhưng lại mất nhân quyền. không chỉ trong nước mà trên cả thế giới. Tội lỗi ! CÒn tại Việt Nam, tờ thời cha ông ta đến nay, biết bao kẻ thù tìm cách thôn tính đều đứng vững và biết cách đứng vững. Cuộc đời không ai tránh được những sai sót, đất nước cũng vậy thôi, hãy bỏ cái thói nhỏ nhen ích kỷ để xây dựng quê hương. Làm như vậy tầm thường lắm !
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)