Thứ Sáu, 26 tháng 12, 2008

SỐNG THẬT- SỐNG GIẢ

Ta ngộ nhận sự thật. Đừng nghĩ ta sống thật lại được người thương. Ta sống thật sẽ nhận được ghét nhiều hơn.
Sống thật với những gì mình nghĩ, mình làm. Điều đó không đúng sao?
Ta nghiệm ra rằng: sống ở đời đâu nhất thiết phải sống thật đâu. Chẳng lẽ, cứ phải giả giả, cứ phải nịnh nịnh một chút thì được mọi người thương hay đồng tình nhất trí với ta. Nghĩ thì như vậy, nhưng trong lòng trăn trở. Nếu mình làm điều đó thì mình không phải mình. Nếu mình sống thật thì mình bị ghét. Trời đất, biết phải sống sao cho phải đây.
Một bậc tiền bối của Trung Quốc có nói rằng: khôn cũng chết, dại cũng chết chỉ thằng biết là sống. Có lẽ trong trường hợp này hoàn toàn đúng. Nhưng đạo lý ở đời luôn vẫn đề cao cái chân thật cái đúng... nhất là sống thật.
Nhìn thấy cảnh nịnh bợ trơ trẽn, mình vẫn không thể kìm nén được. Vẫn buộc miệng nói ra những lời khó chịu cho những kẻ nịnh bợ. Điều này gây khó chịu khủng khiếp. Nhưng xét cho cùng, đó cũng là “chỉ số thông minh” của họ cơ mà.
nguyenphuoctrung

Thứ Tư, 17 tháng 12, 2008

Những trang giấy trắng

Một buổi chiều muộn, khi những ánh hoàng hôn cuối cùng vừa tắt, trên bờ biển vắng, một cô gái trẻ một mình dạo bước trên cát với đôi bàn chân không. Cô dừng bước, quay nhìn đằng sau với ý muốn xem lại những dấu chân mình đã để lại trên cát. Nhưng không có gì, sóng đã xóa sạch. Cô định đi tiếp, song vừa quay lại cô đã phải giật mình hoảng hốt vì hình ảnh trước mặt: bên một đống lửa đang cháy, một bà già ngồi cuộn mình trong chiếc mền, chậm rãi lật từng trang một cuốn sách.

Cô gái cố trấn tĩnh, tiến lại gần bà lão và hỏi: "Bà từ đâu tới? Chỉ mới đây thôi, cháu không hề thấy bà? Bà làm cách nào mà đã nhóm được đống lửa này một cách nhanh chóng như vậy?". Với giọng nói chậm rãi và rõ ràng, bà lão đáp, không nhằm vào câu hỏi của cô gái: "Hãy ngồi xuống đây với ta, con gái. Ta có cái này cho con xem".

Cô gái ngồi xuống bên đống lửa, đón nhận cuốn sách từ tay bà lão thần bí. Cô tò mò lật giở cuốn sách và vô cùng sửng sốt khi đọc thấy những dòng chữ viết về cuộc đời mình, về tất cả những gì diễn ra với cô từ khi mới sinh ra cho đến lúc này. Cô đã đọc hết trang sách viết về cuộc gặp gỡ kỳ lạ giữa mình và bà lão bên đống lửa trên bãi biển vắng này. Lật sang trang tiếp theo, nhưng nó là trang giấy trắng. Cô vội vã tìm kiếm ở những trang còn lại, nhưng cũng không có một chữ nào, chúng hoàn toàn là những trang giấy trắng. Vô cùng hoang mang, với ánh mắt cầu cứu, cô nhìn bà lão:

- Điều này có nghĩa là cuộc đời cháu sẽ kết thúc tại đây, ngay lúc này?

- Không, con gái. Nó có nghĩa là từ đêm nay, cuộc sống của con mới bắt đầu.

Trong chốc lát, bà lão cầm lại cuốn sách, bắt đầu xé từng trang, từ trang đầu tiên với những dòng chữ về cuộc đời cô gái từ khi mới được sinh ra, đưa chúng về phía ngọn lửa, để cho lửa liếm cho đến lúc thành than. Bà lão đốt cho đến hết những trang giấy có chữ mà cô đã đọc. Xong xuôi, bà đưa cho cô gái phần còn lại của cuốn sách, toàn bộ là những trang giấy trắng:

- Con xem, sóng đã xóa hết dấu chân của con trên cát. Quá khứ của con không bao giờ trở lại, không bao giờ. Chỉ có hiện tại mới là thực tế. Mỗi khoảnh khắc hiện tại đều là một sự bắt đầu của cuộc đời con và chính là cuộc sống mà con cần nắm giữ. Không có sự trở lại lần thứ hai, mỗi giây phút hiện tại. Quan trọng hơn tất cả, mỗi ngày mới đều mang đến cho con một cơ hội để yêu, để sống và cơ hội đó không bao giờ trở lại lần thứ hai. Tương lai của con, con được tự do lựa chọn theo ước mơ của chính con. Và trên những trang giấy còn trắng này, chính con là người viết tiếp những dòng chữ về cuộc đời con.

Rồi, cũng đột ngột như khi xuất hiện, bà lão cùng đống lửa biến mất trong bóng đêm...

Cuộc đời của bạn và của tôi cũng giống như cô gái trẻ nọ và tất cả mọi người - quá khứ là những gì chúng ta đã viết trên cát, sóng sẽ xóa đi tất cả; tương lai là những gì chính ta sẽ viết trên những trang giấy trắng, từ hôm nay, ngay giờ phút hiện tại này. Viết gì đây, cho cuộc đời của chính mình…

Chủ Nhật, 30 tháng 11, 2008

Những gì mình đang có- đó là hạnh phúc

Đêm qua, khi xem chương trình Người đương thời trên VTV3 mình cảm phục người phụ nữ tên Tiểu Hương. Một người phụ nữ nhỏ nhắn mà tràn đầy sức mạnh và nghị lực vươn lên trong cuộc sống. Đắng cay chồng chất trong cuộc đời mà vẫn vượt qua. Tiểu Hương đã lấy tình yêu thương thật sự trong trái tim mình để chinh phục những điều ác.
Trên cuộc đời này còn nhiều người bất hạnh, nếu họ xem được Tiểu Hương qua chương trình này, chắc họ sẽ có nghị lực vượt qua tất cả để sống.
Như chính mình đây, đôi khi lại quá than vãn về cuộc sống hiện tại mà quên mất trong cuộc đời còn nhiều hoàn cảnh đáng thương hơn, cần phải được giúp đỡ hơn... Qua cuộc đời của Tiểu Hương, mình cũng cần ngẫm lại những gì mình đang làm và đang sống.
Hạnh phúc là những gì mình đang có.
Những gì mình đang có đã là hạnh phúc nhất rồi.
NFT

Không đề


Ta yêu nhau như chưa từng được yêu.
Và say như không bao giờ tỉnh.
Nhưng rồi....
thời gian chợt tắt.
kéo ta về trở lại với hư không.
tình yêu rồi chợt mất... để thời gian trôi đi.
Đến bây giờ... chỉ là khoảng trống mênh mông.
NFT

Có phải nơi nghỉ của du khách


Có lẽ, nơi nghỉ ngơi này hợp với ông khách ma men chăng ? Một cảnh đẹp của thành phố bị người đàn ông này đánh mất.
Nhưng biết nói làm sao, khi chính quyền thành phố có quy định là không được ngủ ở đây đâu.
Vọng lầu này thật đẹp và thuận tiện khi ngắm hồ Xuân Hương từ đây.
Không biết chính quyền thành phố đà lạt nhìn được hình ảnh này sẽ suy nghĩ như thế nào.
Riêng mình thì không chấp nhận được.

Thứ Sáu, 28 tháng 11, 2008

Cuộc nhậu tàn


2 anh em say sưa nói chuyện với nhau về chuyện đời, chuyện nghề... không hay biết Toàn mò từ đâu về và ngồi xem tivi thấy thảm cảnh quá.
Thấy nó là không thể nhậu được nữa.
Đành phải dừng cuộc chơi ở đây.
Nhưung có thể đây là cuộc nhậu cuối cùng của 3 thằng trên xứ hoa anh đào nổi tiếng này.
Sẽ còn rất nhiều kỉ niệm về 4 năm cùng ăn cùng ở cùng học bên nhau... ở Đà Lạt. Rảnh rỗi viết tiếp....
Các bạn hãy tham gia cùng tôi nhé.
NFT

Cuộc nhậu gần cuối


Đến một lúc sau, thằng Toàn biến mất tiêu.
Thôi, còn lại 2 anh em ngồi nhậu cũng đẹp vậy. Chắc nó trốn tiệt ở xó xỉnh nào của đà lạt rồi.
Hai thằng vẫn cụng ly ấm ầm.....