Thứ Sáu, 27 tháng 2, 2009

Mình phải là mình

Có người nói với mình về cách sống. Ừ. Mình nghe. Họ nói rằng mình phải mở lòng với mọi người, hãy cho để được nhận. Đúng ! Cuộc sống này không lấy mất của ai điều gì và cũng không cho không ai cái gì. Mọi cái đều có cái giá của nó. Tất cả điều đúng !
Nhưng có khi nào, ai đó nghĩ rằng, mỗi con người là một thế giới khác. Và anh ta phải sống hai mặt. Một cái để cho người, cái kia để cho ta. Như vậy, ta đang sống trãi lòng ư ? Mỗi người đều có cái bản ngã riêng. Cái riêng đó không lẫn lộn vào bất cứ ai được. Nhưng làm thế nào để ta giữ được cái riêng ta ? Đó có phải là cái mà ta đang tồn tại với ta hàng ngày sao? Cái đó đích thực là của ta. Vậy tại sao ta phải dánh mất cái của ta. Ta đánh mất cái bản ngã của mình. Khi mọi người nhìn vào mình, mọi người nhận ra chỉ mỗi mình là như vậy. Mình có cái nhìn riêng, cảm nhận riêng, suy nghĩ riêng và cách sống riêng cho bản thân mình. Như vậy thì mình phải tôn trọng cái của mình chứ. Các bạn cũng vậy phải không. Con người càng lúc càng nhân ra rằng, mình là chính, tất cả chỉ là phụ. Đúng không các bạn ? Bạn kiếm tiền với mục đích gì ? Có phải để phục vụ bản thân bạn trước hay không ? Hay là ban kiếm tiền để nuôi người khác trước rồi nghĩ đến mình ? Không ! ta phải lo cho ta trước đã. Còn tất cả là phía sau.
Xã hội còn vô vàn những người nghèo khổ. Ai cũng nhận ra điều đó. Và người nhận ra điều đó là ông làm to, ông có chức có quyền. Điều mà ông ta nghĩ tới đầu tiên có phải là cho người nghèo hay không ? hay là cho bản thân ông ta, cho gia đình ông ta rồi mới tới thiên hạ.
Mình đang nói đến cái đa số.
Trong xã hội sẽ có người rất tốt chỉ chuyên lo cho dân cho nước. Nhưng số này hiếm lắm. Mà chúng ta thì đang sống trong bao la kẻ tham quyền, tham tiền... sẵn sàng đạp đổ nhau để tranh giành mọi thứ. Đúng vậy không các bạn ?

Hôm nay, không hiểu sao mình lại nói nhiều thế....
Có lẽ do lâu nay không biết nói cùng ai....
Lúc khác viết tiếp vậy.
nft

CHUYỆN NGHỀ !

Tuần qua, mình có nghe một phóng viên trẻ đi làm phóng sự về nỗi khổ cực của người thầy thuốc nhân dịp 27/2. Làm phóng sự để phát trên đài hay hoặc dỡ, đó là chuyện bình thường. Kể cả được phát hay không được phát, đó cũng là chuyện bình thường. Nhưung câu chuyện mà cách tác nghiệp của phóng viên mới là không bình thường.
Ai cũng thích tạo cho nhân vật của mình đươc khán giả yêu thích. Mà nhân vật trong phóng sự này lại là các y bác sĩ bệnh viện tâm thần. Như vậy sự khổ cực và nguy hiểm của đội ngũ y bác sĩ nơi đây sẽ càng tăng lên nhiều hơn. Có lẽ người phóng viên nọ không tìm được hình nào đắt giá cho cái phóng sự của mình nên nghĩ ra cách nói với bệnh viện làm thế nào tạo điều kiện cho phóng viên quay cảnh những bệnh nhân rượt đuổi bác sĩ. Trời đất ! làm cách gì đây ? thôi thì nói đại mọt ông điên nào đó rượt đánh bác sĩ để quay phim thực hiện.... Tất nhiên là không một bác sĩ nào lại đi khuyên bệnh nhân làm chuyện đó. VÀ bệnh nhân cũng không thể thực hiện cái chuyện có một không hai kia. Nếu bị điên mà nghe lời để đóng phim thì có lẽ bệnh nhân đó xuất viện được rồi.
Về nhà mình cứ ngẫm nghĩ hoài về cách làm phóng sự của phóng viên này. Không biết ở trường có ai dạy cho cách làm phóng sự kiểu này không ? Nhưng thôi, nghĩ đi nghĩ lại, có thể đây là một phát kiến mới của lớp trẻ.
Khùng hết chổ nói.

Thứ Ba, 10 tháng 2, 2009

HÒN ĐÁ CUỘI

Trong một buổi nói chuyện với một nhóm các doanh nhân, một chuyên gia trình bày về cách sử dụng thời gian có hiệu quả. Đứng trước những người khá thành đạt trong cuộc sống, ông mỉm cười: “Sau đây là một câu hỏi trắc nghiệm”. Ông ta lấy từ gầm bàn một cái lọ rộng miệng cỡ 4 lít và một cái túi chứa những hòn đá cuội to bằng nắm tay. Ông lần lượt đặt từng hòn đá vào lọ cho đến khi không bỏ vào được nữa. “Cái lọ đã đầy chưa?” – ông hỏi.


“Đầy rồi” - mọi người đáp. “Thật không?” – ông lấy từ gầm bàn ra một túi sỏi nhỏ đổ từ từ vào lọ và lắc cho các hòn sỏi chen vào tất cả các khoảng trống giữa các hòn đá cuội. Ông nhoẻn miệng cười và hỏi: “Cái lọ đầy chưa?”


Lần này thì mọi người dường như bắt kịp ông. Ai đó trả lời: “Chắc là chưa”.


“Tốt!” – ông nói và lấy ra một túi cát đổ vào lọ và cát chen đầy vào các khoảng trống giữa những hòn đá cuội và hòn sỏi. Một lần nữa, ông hỏi: “Cái lọ đầy chưa?”


“Chưa” - mọi người nhao nhao. “Tốt” – ông lập lại và vớ lấy bình nước đổ vào lọ cho đến khi nước ngập đến miệng lọ. Ông ngước nhìn mọi người và hỏi: “Minh họa này nói lên điều gì?”.


Một nhà kinh doanh nhanh nhẩu đáp: “Vấn đề là cho dù kế hoạch làm việc của bạn có sít sao thế nào đi nữa, nếu cố gắng bạn luôn có thể làm thêm nhiều việc nữa!”


“Không phải” – ông đáp – “Đó không phải là vấn đề. Điều mà minh họa vừa rồi nói lên là nếu bạn không đặt những hòn đá cuội vào lọ trước, bạn sẽ không bao giờ còn có thể nhét chúng vào được nữa”.


Cái gì là những “hòn đá cuội” trong cuộc sống của bạn? Có thể là một dự án, một hoài bão mà bạn muốn thực hiện, thời gian với những người mà bạn thương yêu, học vấn của bạn, sức khỏe của bạn.. Nhưng nhớ đặt những “hòn đá cuội” đó vào lọ trước hoặc bạn sẽ không bao giờ nhét chúng vào được. Chúng ta luôn cố gắng làm thật nhiều việc trong khoảng thời gian giới hạn của mình. Nhưng điều quan trọng là những việc mà bạn đang làm có thật sự có ý nghĩa?


Thế thì tối nay hay sáng mai khi bạn suy ngẫm về câu chuyện này, hãy tự hỏi chính bản thân mình rằng điều gì là những “hòn đá cuội” trong cuộc sống của chính bạn và hãy đặt chúng vào trong lọ trước.
NFT sưu tầm từ hanhziz

Thứ Năm, 29 tháng 1, 2009

ĐẠO ĐỨC !


Mùng 5 tết, cơ quan họp mặt nói năm câu ba sợi, chúc tết của lãnh đạo… sau đó là mời lãnh đạo phòng lên sân khấu nhận tiền lì xì đầu năm. Mọi năm là từng nhân viên được Giám đốc trao phong bì tận tay. Cho nên ai cũng có. Còn năm nay, khi trưởng phòng nhận tiền về, trong chiếc phong bì lớn chứa nhiều phong bì nhỏ đủ cho tất cả mọi người trong phòng, kèm theo danh sách những người được nhận. Phòng chuyên đề cũ cũng như mới, ai cũng đinh ninh rằng lì xì đầu năm không ai thiếu. Thế nhưng, trong danh sách của phòng lại thiếu bé Liên. Một cái thiếu có chủ ý của người ban phát. Liên không có tên trong danh sách nên dĩ nhiên sẽ không có phong bì. Tội nghiệp, tự nhiên thấy tủi thân giùm cho cô bé. Ai mà không tủi được cơ chứ. Đầu năm, mọi người vui vẻ chúc nhau những điều tốt đẹp nhất, nào là an khang thịnh vượng, nào là tài lộc vẹn toàn.v.v thế mà lại nỡ phân biệt đối xử với cô bé vào làm ở đài hơn 6 tháng nay. Và có lẽ với cách trao quà lì xì đầu năm như thế này, chắc sẽ có người cũng rơi vào trường hợp của Liên. Vài trăm bạc trong thời buổi này cũng không làm cho người ta giàu lên được. Không ai mong cái tiền đó để mang về nhà làm giàu… nhưng nó có một ý nghĩa khác về mặt tinh thần. Đó là sự quan tâm nhau, như một lời an ủi động viên nhau vào năm mới. Rất có ý nghĩa về mặt tinh thần. Thế mà có người lại vô tình ( hay cố ý ) làm cái việc không một chút đạo đức kia. Nhìn khuôn mặt cô bé chùng xuống khi biết mình không được lì xì, thấy mà tức cho những người bất nhẫn kia. Và chắc chắn, những suy nghĩ không tốt về nơi làm việc mà mình định gắn bó rồi. Ky bo một vài trăm ngàn để nhận lấy cái gì ? Đâu phải họ móc tiền trong túi ra mà cho đâu. Nhưng mà lì xì nhau trong 3 ngày tết không lẽ kể lể ? Đằng này là cả một cơ quan to đùng… Đầu năm thấy cảnh tượng này sao buồn quá ! Tình người đã biến mất rồi. Thay vào đó là là cái quái gì không biết…. không biết dùng từ gì đây. Vì thấy từ nào cũng không hợp.
Cơ quan văn hóa mà sao lại có một số người thiếu văn hóa đến như vậy.
nft

NHỚ BA !


Mùng một TẾT về thăm mẹ. Ở lại với mẹ một ngày. Chắc có lẽ về với gia đình là điều mình cảm nhận được cái tết, cái hạnh phúc ấm cúng của gia đình trong cái tết năm Kỷ Sửu 2009 này. Về đến nhà thì mẹ đã nấu xong hết rồi. Trên bàn thờ, tấm hình của Ba mình chụp năm 1997 trông vẫn khỏe mạnh, vẫn gân guốc như ngày nào ba còn sống. Đến tết này, Ba mất được 5 năm 6 tháng và 22 ngày. Thời gian cứ lặng lẽ trôi. Nó vô tình đem hết những điều phiền muộn của con người đi theo. Chỉ khi nào ta hồi tưởng lại ta mới thấy điều thân thương nhất đang hiện hữu bên ta. Nhìn tấm ảnh của Ba mình lại rơi nước mắt. Cuộc đời của ông, một phần thân xác của ông đã công hiến cho Tổ quốc. Đến lúc cận kề cái chết ông vẫn khuyên mình cố gắng vào đảng cộng sản, ông vẫn tin tưởng vào đảng và tự hào về những hy sinh của mình, của anh em mình cho nền độc lập của đất nước. Cả xóm mình, chỉ duy nhất gia đình mình là một lòng theo đảng theo Bác Hồ. Bà nội, bác, chú, cô tất cả đều hoạt động cách mạng. Gần 10 người con của bà nội mình đều đóng góp công sức và xương máu cho mảnh đất này. Sau giải phóng, ba làm trưởng ban kiểm soát của HTX Bình Chánh. Ông là người cực kì liêm khiết… điều này chỉ khi ông nghỉ làm tất cả, chỉ về nghỉ ở nhà thì mình mới được biết. Nhìn tấm ảnh ba, mình lại nhớ những ngày còn bé. Khi đêm về ba cha con nằm bên nhau và Ba lại kể cho mình nghe những kỉ niệm thời chiến tranh của ông. Là trung úy đặc công của Quân khu 5 nên chuyện vào sinh ra tử thời chiến tranh của ông nhiều vô kể. Tuổi thơ mình gắn chặt với những mẫu chuyện chiến tranh của ông. Nhờ ba mà mình biết được, những cây rừng có thể lấy nước uống, rể tranh ăn thay muối … và để tránh cọp khi đi rừng thì phải như thế nào ? Ngủ trong rừng như thế nào cho cọp khỏi bắt đi.v.v và v.v
Ba ơi, con nhớ hết tất cả những câu chuyện mà ba đã kể cho con trong những đêm đông lạnh giá. Tiếng của ba vẫn còn đọng mãi trong tâm trí con. Con còn nhớ những trận đòn khi trốn học đi chơi, khi nói dối … và còn rất nhiều những kỉ niệm mà ba đã dành cho con. Bây giờ thì con chỉ có thể nói chuyện với ba bằng tâm trí của mình mà thôi. Con thèm được những trận đòn, những lời mắng la của ba khi con làm sai điều gì… Nhưng đâu có được nữa phải không ba ? ba đã đi vào cõi hư không. Và một ngày nào đó con cũng vậy.
Mỗi cái tết về, nhìn ba trên bàn thờ con lại không cầm được nước mắt. Con vẫn thường hỏi mẹ là, tối ngủ mẹ có nhìn thấy ba không. Lúc nào mẹ nói nhìn thấy ba là con mừng lắm, con cứ hỏi mẹ hoài. Rằng ba về như thế nào? Ba có nói gì không? Ba ăn mặc như thế nào…? Khi con ngủ, con cứ mong được thấy ba về. Mỗi lần được thấy ba trong mơ là con mừng lắm. Mẹ thì vẫn đi chợ vào mỗi sáng sớm và đến quá trưa mới về. Con biết mẹ buồn nên đi bán cho đỡ buồn mà thôi. Lương của mẹ và của ba để lại không đến nỗi nào. Mẹ làm không để giàu, chỉ mong lấy niềm vui trog đó ba ạ.
Thắp cho Ba một nén nhang, năm nào cũng vậy mình chỉ mong Ba phù hộ cho mẹ và anh em mình được bình an vô sự, sức khỏe dồi dào.

Thắp nhang cho ba xong, mình nhớ lại chú Sáu, ông là em của ba. Năm nay hơn 70 rồi nhưng sức khỏe ông cũng tạm ổn. Trước tết mấy ngày, hai chú cháu ngồi nói chuyện về gia đình. Chú buộc miệng nói, gia đình mình trước kia đã cống hiến rất nhiều cho cách mạng thế nhưng bây giờ được người ta đối xử không ra gì, tao buồn lắm ! Mình biết lời chú nói là có cơ sở. Chính mình biết điều đó. Chỉ biết an ủi chú mà thôi. Dù sao tất cả đã qua rồi. Bây giờ ai cũng phải tự vươn lên để sống, không dựa vào ai cả. Chỉ có những kẻ hèn mới làm điều đó thôi…
Thắp hương cho ba, mình ngẫm lại lời chú Sáu nói sao thấy trong lòng nghẹn ngào và thương bà nội, các cô, các bác, các chú mình đã hy sinh xương máu… Nhưng thôi, năm mới không nói chuyện đó nữa. nhưng ba mình biết chuyện đó. Ông cũng đau khổ lắm. Nhưng Ba ơi ! Ba yên tâm đi, sống trên đời cái gì cũng có cái giá của nó hết. Gieo nhân nào thì nhận quả đó.
Nhìn kỹ những nếp nhăn trên khuôn mặt ba trong bức ảnh, mình cảm giác ba đang ở bên mình trong những ngày đầu năm này. Ba đang sum vầy với gia đình mình, tiếng cười quên hết sự đời của ông như đan quyện vào mâm cơm của gia đình. Và mẹ tôi rạng rỡ hơn ngày thường vì những đứa con của bà đã có mặt đầy đủ trong ngày đầu xuân mới.
Mình chúc cho Ba luôn ở bên mình, luôn bên mẹ và tất cả những đưa con của bà.
Mình cầu chúc cho mẹ luôn mạnh khỏe, chúc cho đại gia đình ta hạnh phúc và thịnh vượng…
nft

Thứ Sáu, 23 tháng 1, 2009

Những ngày cuối năm

Thế là công việc cảu một năm cuối cùng cũng đã hoàn tất. Mình có thể nghỉ ngơi một cách thoải mái. Thực tế là như vậy. Nhưng sao cuộc sống vẫn cứ bộn bề lo toan, sao mình vẫn không thấy thanh thản khi tất cả mọi thứ đã tạm ổn. Tại sao nhỉ ?
Một năm qua, bao nhiêu buồn vui, cay đắng, bao hỉ nộ ái ố mình cũng đều trãi qua. Co lúc tưởng chừng không thể dứng dậy nổi. Thế rồi, vẫn còn tồn tại cho đến ngày cuối năm. Hạnh phúc, điều đó sao nó quá xa vời đối với mình. Chỉ riêng mình mới có thể cảm nhận được mình có thực sự hạnh phúc không. Có lẽ khái niệm Hạnh phúc nó còn quá xa xăm với minh. Theo mình nghĩ.. không.. mình đã thấy, có rất nhiều gia đình trông rất hạnh phúc, nhưung thực cái bên trong là một mớ hỗ lốn. Tìm hiểu là rùng mình ngay. Thế con người phấn đấu sống để làm gì đây ? Ôi ! Khổ cái thân tui. Cái gì chạm đến cuộc sống là chạm đến ngưỡng của triết lý. Và tất cả đều nói hay về cuộc sống, về cái mình đang có, cái mình muốn có và cái sẽ không bao giờ có được.
Một năm trôi qua, mình đã từng hạnh phúc, đã từng không như thế... và bây giờ vẫn như thế.
Không bi quan. Năm mới, tất cả đều phải thay đổi. VÀ chính mình cũng phải thay đổi để phù hợp với kiểu sống mãi mãi phải giả dối với tất cả mọi nguời xung quanh. Không. Gần như mọi thứ xung quanh đa sống giả dối với chính nó.
Kệ. Viết như vậy ai nghĩ gì thì nghĩ.
nft

Thứ Năm, 22 tháng 1, 2009

CHƯA lớn ĐÃ MONG GIÀ !

Những ngày giáp tết khi cơ quan thưởng cuối năm. Những người có thâm niên trong ngành mới được xét tiên tiến và như vậy đồng nghĩa mức thưởng khá hơn. Có nhân vật chỉ làm được chưa đầy 1 năm nên nhận dưới 1 triệu đồng. Thế là sự ganh tị trỗi dậy.
- Sao tui có mấy trăm ngàn thế này....
Một người thấy vậy mới nói:
- Hãy cố gắng sống thêm vài năm nữa sẽ được nhận nhiều hơn
Mới vào cơ quan được mấy tháng mà tưởng mình siêu sao, tưởng mình giỏi... cho nên cần phải có nhiều tiền…
Tất nhiên, rất muốn nhận nhiều tiền trong khi công sức và sự đóng góp đối với cơ quan thì bé như hạt cát. Chắc có lẽ, người này muốn mình già nhanh để được nhận thật nhiều tiền. Nhưng khổ nổi, người này vẫn chưa trưởng thành mà đã đòi già rồi. Chỉ có đòi già người, già năm mới mong nhận thêm mấy đồng bạc cắt của cơ quan mà thôi.
Tởm !
nft